襄阳歌四首 其二

明代 李梦阳
岘石巉嵾孤根深,下盘厚土云气阴。中有千万窍突如,风来遇之如笙琴。 昨当醉狂推撼此,天地忽然为之动,山鸣鬼哭百兽吟。 我时便欲驱使六丁移之去,家遥屋卑无顿处。于乎一石且无顿处,徘徊归来日沉树。
xiàn shí chán cēn gēn shēn   xià pán hòu yún yīn zhōng yǒu qiān wàn qiào fēng   lái zhī shēng qín    
zuó dāng zuì kuáng tuī hàn   tiān rán wèi zhī dòng   shān míng guǐ bǎi shòu yín  
shí biàn 便 shǐ 使 liù dīng zhī   jiā yáo bēi dùn chù shí qiě dùn chù pái   huái guī lái chén shù