湘西四绝堂再送蔡如晦 其一

宋代 郭祥正
长城截湘江,盘盘据天险。承平逾百年,民富德泽渐。 层居出云汉,门户当翠琰。尤爱湘西山,佛寺金碧俨。 引泉甃深池,因崖起危广。长松争嵯峨,众木就退敛。 远思秦汉间,疑此藏玉检。盘石可径卧,苔发滑胜簟。 方塘才俯窥,引手取莲芡。四绝校重轻,欧沈信已忝。 卓然韩杜诗,光焰不可掩。大羹味全醇,美玉灭瑕点。 悄若蓬莱峰,夜浪岂忧飐。又如上帝箓,默诵破群魇。 惟惊落俗口,一读一遭贬。知音希世逢,谁谓此言谄。 穷奇须竟欢,忧来热吾脸。不得陪俊游,自知冗官玷。 论情既霄壤,咫尺隔秦陕。不为谢安侈,应慕杨绾俭。 赓酬继前唱,岩壁俟镌剡。去为经世霖,慰此楚封歉。 离杯空酣酣,离恨犹冉冉。雁鸣洞庭阔,霜雪鬓毛染。 行矣无淹留,路转双旌睒。
cháng chéng jié xiāng jiāng   pán pán tiān xiǎn chéng píng bǎi nián mín   jiàn    
céng chū yún hàn   mén dāng cuì yǎn yóu ài xiāng shān 西   jīn yǎn    
yǐn quán zhòu shēn chí   yīn wēi guǎng 广 cháng sōng zhēng cuó é zhòng   jiù tuì liǎn 退    
yuǎn qín hàn jiān   cáng jiǎn pán shí jìng tái   huá shèng diàn    
fāng táng cái kuī   yǐn shǒu lián qiàn jué xiào zhòng qīng ōu   shěn xìn tiǎn    
zhuó rán hán shī   guāng yàn yǎn gēng wèi quán chún měi   miè xiá diǎn    
qiāo ruò péng lái fēng   làng yōu zhǎn yòu shàng   sòng qún yǎn    
wéi jīng luò kǒu   zāo biǎn zhī yīn shì féng shuí   wèi yán chǎn    
qióng jìng huān   yōu lái liǎn péi jùn yóu   zhī rǒng guān diàn    
lùn qíng xiāo rǎng   zhǐ chǐ qín shǎn wéi xiè ān chǐ yīng   yáng wǎn jiǎn    
gēng chóu qián chàng   yán juān shàn wèi jīng shì lín wèi   chǔ fēng qiàn    
bēi kōng hān hān   hèn yóu rǎn rǎn yàn míng dòng tíng kuò shuāng   xuě bìn máo rǎn    
xíng yān liú   zhuǎn shuāng jīng shǎn