湘西四绝堂再送蔡如晦 其二

宋代 郭祥正
尝读大易辞,可止戒遇险。麓山俯城郭,盘盘进以渐。 重岗如连环,斗起若圭琰。佛宫敞金碧,儒舍陋茅广。 修篁万兵肃,老柏壮士俨。独鹤时一鸣,众鸟归翼敛。 兰风新麝裂,芰雨真珠飐。虚堂群动寂,冠缨堕枕簟。 颓然委支体,清梦竟无魇。引坑酌醇醑,激齿碎圆芡。 载歌少陵篇,一重复一掩。桃源归路隔,回首惊俗检。 不唯纵逍遥,且喜远邪谄。清湘稚子浴,其乐吾与点。 况闻长老言,了悟生理忝。心如碧莲花,忍使红尘染。 又爱御史碑,白玉不可玷。能忘迁谪忧,直笔正褒贬。 清旷终何为,名迹漫镌剡。吾君方更化,凡百务节俭。 楚封劳贤侯,重地比二陕。施为若霖雨,一饱苍生歉。 新法持以归,恋山休荏苒。想当奏御时,和气动舜脸。 拜恩明光殿,日射腰金睒。
cháng   zhǐ jiè xiǎn shān chéng guō pán   pán jìn jiàn    
zhòng gǎng lián huán   dòu ruò guī yǎn gōng chǎng jīn   shě lòu máo guǎng   广  
xiū huáng wàn bīng   lǎo bǎi zhuàng shì yǎn shí míng zhòng   niǎo guī liǎn    
lán fēng xīn shè liè   zhēn zhū zhǎn táng qún dòng guān   yīng duò zhěn diàn    
tuí rán wěi zhī   qīng mèng jìng yǎn yǐn kēng zhuó chún   chǐ suì 齿 yuán qiàn    
zài shǎo líng piān   chóng yǎn táo yuán guī huí   shǒu jīng jiǎn    
wéi zòng xiāo yáo   qiě yuǎn xié chǎn qīng xiāng zhì   diǎn    
kuàng wén zhǎng lǎo yán   liǎo shēng tiǎn xīn lián huā rěn   shǐ hóng 使 chén rǎn    
yòu ài shǐ bēi   bái diàn néng wàng qiān zhé yōu zhí   zhèng bāo biǎn    
qīng kuàng zhōng wéi   míng màn juān shàn jūn fāng gēng huà fán   bǎi jié jiǎn    
chǔ fēng láo xián hòu   zhòng èr shǎn shī wéi ruò lín   bǎo cāng shēng qiàn    
xīn chí guī   liàn shān xiū rěn rǎn xiǎng dāng zòu shí   dòng shùn liǎn    
bài ēn míng guāng diàn 殿   shè yāo jīn shǎn