仙谷遇毛女意知是秦宫人

唐代 常建
溪口水石浅,泠泠明药丛。入溪双峰峻,松栝疏幽风。 垂岭枝袅袅,翳泉花濛濛。夤缘斋人目,路尽心弥通。 盘石横阳崖,前流殊未穷。回潭清云影,瀰漫长天空。 水边一神女,千岁为玉童。羽毛经汉代,珠翠逃秦宫。 目觌神已寓,鹤飞言未终。祈君青云秘,愿谒黄仙翁。 尝以耕玉田,龙鸣西顶中。金梯与天接,几日来相逢。
kǒu shuǐ shí qiǎn   líng líng míng yào cóng shuāng fēng jùn   sōng guā shū yōu fēng
chuí lǐng zhī niǎo niǎo   quán huā méng méng yín yuán zhāi rén   jìn xīn tōng
pán shí héng yáng   qián liú shū wèi qióng huí tán qīng yún yǐng   màn cháng tiān kōng
shuǐ biān shén   qiān suì wèi tóng máo jīng hàn dài   zhū cuì táo qín gōng
shén   fēi yán wèi zhōng jūn qīng yún   yuàn huáng xiān wēng
cháng gēng tián   lóng míng 西 dǐng zhōng jīn tiān jiē   lái xiāng féng