香山乾明寺 德庆

唐代 李穆
香山秀耸千寻碧,绝顶去天不盈尺。达摩只履昔西归,蹑石犹疑留一迹。 使君览胜游招提,胡不邀我同攀跻。凭高傲睨九州小,便欲乘此淩天梯。 两人相对掀长髯,指顾万里舒双尖。昔年云气漫山麓,至今郡志传龙潜。 朅来沧海已清浅,此地依然是重巘。摩挲为觅旧镌题,零落残碑卧苍藓。
xiāng shān xiù sǒng qiān xún   jué dǐng tiān yíng chǐ zhī guī 西 niè   shí yóu liú    
shǐ 使 jūn lǎn shèng yóu zhāo   yāo tóng pān píng gāo ào jiǔ zhōu xiǎo biàn   便 chéng líng tiān    
liǎng rén xiàng duì xiān zhǎng rán   zhǐ wàn shū shuāng jiān nián yún màn shān zhì   jīn jùn zhì chuán lóng qián    
qiè lái cāng hǎi qīng qiǎn   rán shì zhòng yǎn wèi jiù juān líng   luò cán bēi cāng xiǎn