湘山独宿闻雨

宋代 释德洪
殷床钟静自垂帘,庭树无声欲雪天。山寺凄凉容我宿,地垆深暖枕肱眠。 铜瓶秋蚓为谁泣,蜡烛春花亦自妍。夜半梦回闻骤雨,十年踪迹一茫然。
yīn chuáng zhōng jìng chuí lián   tíng shù shēng xuě tiān shān liáng róng 宿   shēn nuǎn zhěn gōng mián    
tóng píng qiū yǐn wèi shuí   zhú chūn huā yán bàn mèng huí wén zhòu shí   nián zōng máng rán