香山

宋代 范成大
抖擞轩裳一哄尘,任教空翠滴乌巾。 老身已到篮舆上,处处青山是故人。
dǒu sǒu xuān cháng hòng chén   rèn jiào kōng cuì jīn
lǎo shēn dào lán shàng   chù chù qīng shān shì rén