乡人言

宋代 张舜民
郴江有奇石,似牛伏岸侧。 乡人久相传,过者有颠覆。 我与乡人谋,凿去可勿留。 祇消一日力,得弭千岁忧。 乡人顾我笑,官必有闇拙。 大者不能图,小者安能说。 方今民间事,颇有急於石。 当官贵居事,能不闲采拾。 我有本多田,今乃身无居。 虽有儿女辈,售人为婢奴。 破家不足恡,所恨骨肉离。 官今将骨肉,好去将何之。 我虽有田里,亦闻官念此。 念此不能为,何用居官尔。 乃指江中石,此物如有神。 不覆廉善士,独倾贪虐人。 官今幸过此,行李都无害。 将我言日思,勿为贫贱懈。 我闻乡人言,背颡俱汗流。 欲问破家因,恐为明者羞。
chēn jiāng yǒu shí   shì niú àn  
xiāng rén jiǔ xiāng chuán   guò zhě yǒu diān  
xiāng rén móu   záo liú  
xiāo   qiān suì yōu  
xiāng rén xiào   guān yǒu ān zhuō  
zhě néng   xiǎo zhě ān néng shuō  
fāng jīn mín jiān shì   yǒu shí  
dāng guān guì shì   néng xián cǎi shí  
yǒu běn duō tián   jīn nǎi shēn  
suī yǒu ér bèi   shòu rén wéi  
jiā lìn   suǒ hèn ròu  
guān jīn jiāng ròu   hǎo jiāng zhī  
suī yǒu tián   wén guān niàn  
niàn néng wéi   yòng guān ěr  
nǎi zhǐ jiāng zhōng shí   yǒu shén  
lián shàn shì   qīng tān nüè rén  
guān jīn xìng guò   xíng dōu hài  
jiāng yán   wèi pín jiàn xiè  
wén xiāng rén yán   bèi sǎng hàn liú  
wèn jiā yīn   kǒng wèi míng zhě xiū