湘灵鼓瑟

唐代 庄若讷
帝子鸣金瑟,馀声自抑扬。悲风丝上断,流水曲中长。 出没游鱼听,逶迤彩凤翔。微音时扣徵,雅韵乍含商。 神理诚难测,幽情讵可量。至今闻古调,应恨滞三湘。
míng jīn   shēng yáng bēi fēng shàng duàn   liú shuǐ zhōng cháng
chū yóu tīng   wēi cǎi fèng xiáng wēi yīn shí kòu zhēng   yùn zhà hán shāng
shén chéng nán   yōu qíng liàng zhì jīn wén diào   yīng hèn zhì sān xiāng