香寂圃

宋代 曾几
陂陀茶山西,草树无空空。 呼儿锄其荒,花木乱栽种。 葩华以时折,芗泽得风送。 真成摩诘病,幻出天女供。 游人等蜂蜨,晴日竞喧哄。 灵坚不自持,玉陇纷一哄。 谁知根尘间,境界极空洞。 诚能返其流,当见寂不动。 花飞已无踪,香过忽如梦。 于焉自闻闻,尔乃得大用。
tuó chá shān 西   cǎo shù kōng kōng  
ér chú huāng   huā luàn zāi zhòng  
huá shí zhé   xiāng fēng sòng  
zhēn chéng jié bìng   huàn chū tiān gōng  
yóu rén děng fēng dié   qíng jìng xuān hǒng  
líng jiān chí   lǒng fēn hòng  
shéi zhī gēn chén jiān   jìng jiè kōng dòng  
chéng néng fǎn liú   dāng jiàn dòng  
huā fēi zōng   xiāng guò mèng  
yān wén wén   ěr nǎi yòng