湘江静

清代 蒋士铨
是人是竹亭亭影。看一样、萧疏情致。霜痕粉印,谢他移种,有湘江愁泪。 待写十分娇,才写出、一分寒翠。书中如此,琴边香侧,那不教、郎心醉。 却怪影儿难拆,峭风前、抛他独自。料应偎依,防人相妒,转令欢相避。 日落月生时,个个是、相思双字。风流赢得,江南诗老,争题本事。
shì rén shì zhú tíng tíng yǐng kàn yàng xiāo shū qíng zhì shuāng hén fěn yìn   xiè zhǒng   yǒu xiāng jiāng chóu lèi
dài xiě shí fēn jiāo   cái xiě chū fēn hán cuì shū zhōng   qín biān xiāng   jiào láng xīn zuì
què guài yǐng er nán chāi   qiào fēng qián pāo liào yìng wēi   fáng rén xiàng   zhuǎn lìng huān xiāng
luò yuè shēng shí   shì xiāng shuāng fēng liú yíng de   jiāng nán shī lǎo   zhēng běn shì