相和歌辞 子夜冬歌

唐代 薛曜
朔风扣群木,岩霜凋百草。借问月中人,安得长不老。
shuò fēng kòu qún   yán shuāng diāo bǎi cǎo jiè wèn yuè zhōng rén   ān zhǎng lǎo