相和歌辞。张静婉采莲曲

唐代 温庭筠
兰膏坠发红玉春,燕钗拖颈抛盘云。城西杨柳向娇晚, 门前沟水波潾潾。麒麟公子朝天客,珮马珰珰度春陌。 掌中无力舞衣轻,翦断鲛绡破春碧。抱月飘烟一尺腰, 麝脐龙髓怜娇饶。秋罗拂衣碎光动,露重花多香不销。 鸂鶒胶胶塘水满,绿萍如粟莲茎短。一夜西风送雨来, 粉痕零落愁红浅。船头折藕丝暗牵,藕根莲子相留连。 郎心似月月易缺,十五十六清光圆。
lán gāo zhuì hóng chūn   yàn chāi tuō jǐng pāo pán yún chéng 西 yáng liǔ xiàng jiāo wǎn  
mén qián gōu shuǐ lín lín lín gōng cháo tiān   pèi dāng dāng chūn
zhǎng zhōng qīng   jiǎn duàn jiāo xiāo chūn bào yuè piāo yān chǐ yāo  
shè lóng suǐ lián jiāo ráo qiū luó suì guāng dòng   zhòng huā duō xiāng xiāo
chì jiāo jiāo táng shuǐ mǎn   绿 píng lián jīng duǎn 西 fēng sòng lái  
fěn hén líng luò chóu hóng qiǎn chuán tóu zhé ǒu àn qiān   ǒu gēn lián xiāng liú lián
láng xīn shì yuè yuè quē   shí shí liù qīng guāng yuán