相和歌辞。怨诗

唐代 鲍溶
女萝寄松柏,绿蔓花绵绵。三五定君婚,结发早移天。 肃肃羊雁礼,泠泠琴瑟篇。恭承采蘩祀,敢效同居贤。 皎日不留景,良时如逝川。秋心还遗爱,春貌无归妍。 翠袖洗朱粉,碧阶对绮钱。新人易如玉,废瑟难为弦。 寄羡蕣华木,荣名香阁前。岂无摇落苦,贵与根蒂连。 希君旧光景,照妾薄暮年。
luó sōng bǎi   绿 màn huā mián mián sān dìng jūn hūn   jié zǎo tiān
yáng yàn   líng líng qín piān gōng chéng cǎi fán   gǎn xiào tóng xián
jiǎo liú jǐng   liáng shí shì chuān qiū xīn hái ài   chūn mào guī yán
cuì xiù zhū fěn   jiē duì qián xīn rén   fèi nán wéi xián
xiàn shùn huá   róng míng xiāng qián yáo luò   guì gēn lián
jūn jiù guāng jǐng   zhào qiè nián