相和歌辞。燕歌行

唐代 陶翰
请君留楚调,听我吟燕歌。家在辽水头,边风意气多。 出自为汉将,正值戎未和。雪中凌天山,冰上渡交河。 大小百馀战,封侯竟蹉跎。归来霸陵下,故旧无相过。 雄剑委尘匣,空门唯雀罗。玉簪还赵女,宝瑟付齐娥。 昔日不为乐,时哉今奈何。
qǐng jūn liú chǔ diào   tīng yín yān jiā zài liáo shuǐ tóu   biān fēng duō
chū wèi hàn jiāng   zhèng zhí róng wèi xuě zhōng líng tiān shān   bīng shàng jiāo
xiǎo bǎi zhàn   fēng hóu jìng cuō tuó guī lái líng xià   jiù xiāng guò
xióng jiàn wěi chén xiá   kōng mén wéi què luó zān hái zhào   bǎo é
wéi   shí zāi jīn nài