相和歌辞。乌夜啼

唐代 李群玉
曾波隔梦渚,一望青枫林。有乌在其间,达晓自悲吟。 是时月黑天,四野烟雨深。如闻生离哭,其声痛人心。 悄悄夜正长,空山响哀音。远客不可听,坐愁华发侵。 既非蜀帝魂,恐是恒山禽。四子各分散,母声犹至今。
zēng mèng zhǔ   wàng qīng fēng lín yǒu zài jiān   xiǎo bēi yín
shì shí yuè hēi tiān   yān shēn wén shēng   shēng tòng rén xīn
qiāo qiāo zhèng cháng   kōng shān xiǎng āi yīn yuǎn tīng   zuò chóu huá qīn
fēi shǔ hún   kǒng shì héng shān qín fēn sǎn   shēng yóu zhì jīn