相和歌辞。乌夜啼

唐代 李白
黄云城边乌欲栖,归飞哑哑枝上啼。机中织锦秦川女, 碧纱如烟隔窗语。停梭怅然忆远人,独宿孤房泪如雨。
huáng yún chéng biān   guī fēi zhī shàng zhōng zhī jǐn qín chuān  
shā yān chuāng tíng suō chàng rán yuǎn rén   宿 fáng lèi