相和歌辞。王昭君三首

唐代 郭元振
自嫁单于国,长衔汉掖悲。容颜日憔悴,有甚画图时。 厌践冰霜域,嗟为边塞人。思从汉南猎,一见汉家尘。 闻有南河信,传闻杀画师。始知君惠重,更遣画蛾眉。
jià chán guó   zhǎng xián hàn bēi róng yán qiáo cuì   yǒu shèn huà shí
yàn jiàn bīng shuāng   jiē wèi biān sài rén cóng hàn nán liè   jiàn hàn jiā chén
wén yǒu nán xìn   chuán wén shā huà shī shǐ zhī jūn huì zhòng   gèng qiǎn huà é méi