相和歌辞。挽歌二首

唐代 于鹄
阴风吹黄蒿,挽歌渡秋水。车马却归城,孤坟月明里。 双辙出郭门,绵绵东西道。送死多于生,几人得终老。 见人切肺肝,不如归山好。不闻哀哭声,默默安怀抱。 时尽从物化,又免生忧扰。世间寿者稀,尽为悲伤恼。
yīn fēng chuī huáng hāo   wǎn qiū shuǐ chē què guī chéng   fén yuè míng
shuāng zhé chū guō mén   mián mián dōng 西 dào sòng duō shēng   rén zhōng lǎo
jiàn rén qiē fèi gān   guī shān hǎo wén āi shēng   ān huái 怀 bào
shí jǐn cóng huà   yòu miǎn shēng yōu rǎo shì jiān shòu 寿 zhě   jǐn wèi bēi shāng nǎo