相和歌辞·挽歌

唐代 孟云卿
草草门巷喧,涂车俨成位。冥寞何所须,尽我生人意。 北邙路非远,此别终天地。临穴频抚棺,至哀反无泪。 尔形未衰老,尔息犹童稚。骨肉不可离,皇天若容易。 房帷即虚张,庭宇为哀次。薤露歌若斯,人生尽如寄。
cǎo cǎo mén xiàng xuān   chē yǎn chéng wèi míng suǒ   jǐn shēng rén
běi máng fēi yuǎn   bié zhōng tiān lín xué pín guān   zhì āi fǎn lèi
ěr xíng wèi shuāi lǎo   ěr yóu tóng zhì ròu   huáng tiān ruò róng
fáng wéi zhāng   tíng wèi āi xiè ruò   rén shēng jǐn