相和歌辞。铜雀妓

唐代 刘商
魏主矜蛾眉,美人美于玉。高台无昼夜,歌舞竟未足。 盛色如转圜,夕阳落深谷。仍令身殁后,尚足平生欲。 红粉横泪痕,调弦空向屋。举头君不在,唯见西陵木。 玉辇岂再来,娇鬟为谁绿。那堪秋风里,更舞阳春曲。 曲终情不胜,阑干向西哭。台边生野草,来去罥罗縠. 况复陵寝间,双双见麋鹿。
wèi zhǔ jīn é méi   měi rén měi gāo tái zhòu   jìng wèi
shèng zhuǎn huán   yáng luò shēn réng lìng shēn hòu   shàng píng shēng
hóng fěn héng lèi hén   tiáo xián kōng xiàng tóu jūn zài   wéi jiàn 西 líng
niǎn zài lái   jiāo huán wèi shuí 绿 kān qiū fēng   gèng yáng chūn
zhōng qíng shèng   lán gān xiàng 西 tái biān shēng cǎo   lái juàn luó   .
kuàng líng qǐn jiān   shuāng shuāng jiàn 鹿