相和歌辞。铜雀妓

唐代 王適
日暮铜雀迥,幽声玉座清。萧森松柏望,委郁绮罗情。 君恩不再重,妾舞为谁轻。
tóng què jiǒng   yōu shēng zuò qīng xiāo sēn sōng bǎi wàng   wěi luó qíng
jūn ēn zài zhòng   qiè wèi shuí qīng