相和歌辞。雀台怨

唐代 程氏长文
君王去后行人绝,箫竽不响歌喉咽。雄剑无威光彩沉, 宝琴零落金星灭。玉阶寂寂坠秋露,月照当时歌舞处。 当时歌舞人不回,化为今日西陵灰。
jūn wáng hòu xíng rén jué   xiāo xiǎng hóu yān xióng jiàn wēi guāng cǎi chén  
bǎo qín líng luò jīn xīng miè jiē zhuì qiū   yuè zhào dāng shí chù
dāng shí rén huí   huà wèi jīn 西 líng huī