相和歌辞。秋胡行

唐代 高适
妾本邯郸未嫁时,容华倚翠人未知。一朝结发从君子, 将妾迢迢东路陲。时逢大道无难阻,君方游宦从陈汝。 蕙楼独卧频度春,彩落辞君几徂暑。三月垂杨蚕未眠, 携笼结侣南陌边。道逢行子不相识,赠妾黄金买少年。 妾家夫婿轻离久,寸心誓与长相守。愿言行路莫多情, 送妾贞心在人口。日暮蚕饥相命归,携笼端饰来庭闱。 劳心苦力终无恨,所冀君恩那可依。闻说行人已归止, 乃是向来赠金子。相看颜色不复言,相顾怀惭有何已。 从来自隐无疑背,直为君情也相会。如何咫尺仍有情, 况复迢迢千里外。此时顾恩不顾身,念君此日赴河津。 莫道向来不得意,故欲留规诫后人。
qiè běn hán dān wèi jià shí   róng huá cuì rén wèi zhī zhāo jié cóng jūn zi  
jiāng qiè tiáo tiáo dōng chuí shí féng dào nán   jūn fāng yóu huàn cóng chén
huì lóu pín chūn   cǎi luò jūn shǔ sān yuè chuí yáng cán wèi mián  
xié lóng jié nán biān dào féng háng xiāng shí   zèng qiè huáng jīn mǎi shào nián
qiè jiā 婿 qīng jiǔ   cùn xīn shì zhǎng xiàng shǒu yuàn yán xíng duō qíng  
sòng qiè zhēn xīn zài rén kǒu cán xiāng mìng guī   xié lóng duān shì lái tíng wéi
láo xīn zhōng hèn   suǒ jūn ēn wén shuō xíng rén guī zhǐ  
nǎi shì xiàng lái zèng jīn xiāng kàn yán yán   xiāng huái 怀 cán yǒu
cóng lái yǐn bèi   zhí wèi jūn qíng xiāng huì zhǐ chǐ réng yǒu qíng  
kuàng tiáo tiáo qiān wài shí ēn shēn   niàn jūn jīn
dào xiàng lái   liú guī jiè hòu rén