相和歌辞·苦寒行

唐代 僧齐己
冰峰撑空寒矗矗,云凝水冻埋海陆。 杀物之性,伤人之欲,既不能断绝蒺藜荆棘之根株, 又不能展凤凰麒麟之拳跔。如此则何如为和煦,为膏雨, 自然天下之荣枯,融融于万户。
bīng fēng chēng kōng hán chù chù   yún níng shuǐ dòng mái hǎi
shā zhī xìng   shāng rén zhī   néng duàn jué jīng zhī gēn zhū  
yòu néng zhǎn fèng huáng lín zhī quán wèi   wèi gāo  
rán tiān xià zhī róng   róng róng wàn