相和歌辞·苦寒行

唐代 僧贯休
北风北风,职何严毒,摧壮士心,缩金乌足。 冻云嚣嚣碍雪,一片下不得。声绕枯桑,根在沙塞。 黄河彻底,顽直到海。一气搏束,万物无态。 唯有吾庭前杉松树枝,枝枝健在。
běi fēng běi fēng   zhí yán   cuī zhuàng shì xīn   suō jīn
dòng yún xiāo xiāo ài xuě   piàn xià shēng rào sāng   gēn zài shā sāi
huáng chè   wán zhí dào hǎi shù   wàn tài
wéi yǒu tíng qián shān sōng shù zhī   zhī zhī jiàn zài