相和歌辞。宫怨

唐代 柯崇
尘满金炉不炷香,黄昏独自立重廊。 笙歌何处承恩宠,一一随风入上阳。 长门槐柳半萧疏,玉辇沉思恨有馀。 红泪旋销倾国态,黄金谁为达相如。
chén mǎn jīn zhù xiāng   huáng hūn zhòng láng
shēng chǔ chéng ēn chǒng   suí fēng shàng yáng
cháng mén huái liǔ bàn xiāo shū   niǎn chén hèn yǒu
hóng lèi xuán xiāo qīng guó tài   huáng jīn shuí wèi xiàng