相和歌辞 公无渡河

唐代 李白
黄河西来决昆崙,咆吼万里触龙门。波滔天,尧咨嗟。 大禹理百川,儿啼不窥家。杀湍湮洪水,九州始蚕麻。 其害乃去,茫然风沙。被发之叟狂而痴,清晨径流欲奚为。 旁人不惜妻止之,公无渡河苦渡之。虎可搏,河难凭。 公果溺死流海湄,有长鲸白齿若雪山。公乎公乎,挂骨于其间,箜篌所悲竟不还。
huáng 西 lái jué kūn lún   páo hǒu wàn chù lóng mén tāo tiān yáo   jiē    
bǎi chuān   ér kuī jiā shā tuān yān hóng shuǐ jiǔ   zhōu shǐ cán    
hài nǎi   máng rán fēng shā bèi zhī sǒu kuáng ér chī qīng   chén jìng liú wèi    
páng rén zhǐ zhī   gōng zhī   nán píng    
gōng guǒ liú hǎi méi   yǒu cháng jīng bái chǐ 齿 ruò xuě shān gōng gōng guà   jiān kōng   hóu suǒ bēi jìng hái