相和歌辞。反白头吟

唐代 白居易
炎炎者烈火,营营者小蝇。火不热真玉,蝇不点清冰。 此苟无所受,彼莫能相仍。乃知物性中,各有能不能。 古称怨报死,则人有所惩。惩淫或应可,在道未为弘。 譬如蜩鷃徒,啾啾啅龙鹏。宜当委之去,寥廓高飞腾。 岂能泥尘下,区区酬怨憎。胡为坐自苦,吞悲仍抚膺。
yán yán zhě liè huǒ   yíng yíng zhě xiǎo yíng huǒ zhēn   yíng diǎn qīng bīng
gǒu suǒ shòu   néng xiāng réng nǎi zhī xìng zhōng   yǒu néng néng
chēng yuàn bào   rén yǒu suǒ chéng chéng yín huò yīng   zài dào wèi wèi hóng
tiáo yàn   jiū jiū zhuó lóng péng dāng wěi zhī   liáo kuò gāo fēi téng
néng chén xià   chóu yuàn zēng wéi zuò   tūn bēi réng yīng