相和歌辞。度关山

唐代 李端
雁塞日初晴,胡关雪复平。危竿缘广漠,古窦傍长城。 拔剑金星出,弯弧玉羽鸣。谁知系虏者,贾谊是书生。
yàn sāi chū qíng   guān xuě píng wēi gān 竿 yuán guǎng 广   dòu bàng cháng chéng
jiàn jīn xīng chū   wān míng shéi zhī zhě   jiǎ shì shū shēng