相和歌辞。短歌行二首

唐代 白居易
曈曈太阳如火色,上行千里下一刻。出为白昼入为夜, 圜转如珠住不得。住不得,可奈何,为君举酒歌短歌。 歌声苦,词亦苦,四座少年君听取。今夕未竟明夕催, 秋风才往春风回。人无根蒂时不驻,朱颜白日相隳颓。 劝君且强笑一面,劝君复强饮一杯。人生不得长欢乐, 年少须臾老到来。 世人求富贵,多为身嗜欲。盛衰不自由,得失常相逐。 问君少年日,苦学将干禄。负笈尘中游,抱书雪前宿。 布衾不周体,藜茄才充腹。三十登宦途,五十被朝服。 奴温已挟纩,马肥初食粟。未敢议欢游,尚为名检束。 耳目聋暗后,堂上调丝竹。牙齿缺落时,盘中堆酒肉。 彼来此已去,外馀中不足。少壮与荣华,相避如寒燠。 青云去地远,白日终天速。从古无奈何,短歌听一曲。
tóng tóng tài yang huǒ   shàng xíng qiān xià chū wèi bái zhòu wèi  
huán zhuǎn zhū zhù zhù   nài   wèi jūn jiǔ duǎn
shēng     zuò shào nián jūn tīng jīn wèi jìng míng cuī  
qiū fēng cái wǎng chūn fēng huí rén gēn shí zhù   zhū yán bái xiāng huī tuí
quàn jūn qiě qiǎng xiào miàn   quàn jūn qiáng yǐn bēi rén shēng zhǎng huān  
nián shào lǎo dao lái
shì rén qiú guì   duō wéi shēn shì shèng shuāi yóu   shī cháng xiāng zhú
wèn jūn shào nián   xué jiāng gàn chén zhōng yóu   bào shū xuě qián 宿
qīn zhōu   jiā cái chōng sān shí dēng huàn   shí bèi cháo
wēn jiā kuàng   féi chū shí wèi gǎn huān yóu   shàng wèi míng jiǎn shù
ěr lóng àn hòu   táng shàng tiáo zhú chǐ 齿 quē luò shí   pán zhōng duī jiǔ ròu
lái   wài zhōng shào zhuàng róng huá   xiāng hán
qīng yún yuǎn   bái zhōng tiān cóng nài   duǎn tīng