相和歌辞 从军行

唐代 李颀
白日登山望烽火,昏黄饮马傍交河。行人刁斗风砂暗,公主琵琶幽怨多。 野营万里无城郭,雨雪纷纷连大漠。胡雁哀鸣夜夜飞,胡儿眼泪双双落。 闻道玉门犹被遮,应将性命逐轻车。年年战骨埋荒外,空见蒲萄入汉家。
bái dēng shān wàng fēng huǒ   hūn huáng yǐn bàng jiāo xíng rén diāo dǒu fēng shā àn   gōng zhǔ pa yōu yuàn duō
yíng wàn chéng guō   xuě fēn fēn lián yàn āi míng fēi   ér yǎn lèi shuāng shuāng luò
wén dào mén yóu bèi zhē   yīng jiāng xìng mìng zhú qīng chē nián nián zhàn mái huāng wài   kōng jiàn táo hàn jiā