相和歌辞。从军行

唐代 王建
汉军逐单于,日没处河曲。浮云道傍起,行子车下宿。 枪城围鼓角,毡帐依山谷。马上悬壶浆,刀头分顿肉。 来时高堂上,父母亲结束。回首不见家,风吹破衣服。 金创生肢节,相与拔箭镞。闻道西凉州,家家妇人哭。
hàn jūn zhú chán   méi chù yún dào bàng   xíng chē xià 宿
qiāng chéng wéi jiǎo   zhān zhàng shān shàng xuán jiāng   dāo tóu fēn dùn ròu
lái shí gāo táng shàng   qīn jié shù huí shǒu jiàn jiā   fēng chuī
jīn chuàng shēng zhī jié   xiāng jiàn wén dào 西 liáng zhōu   jiā jiā rén