相和歌辞。从军行

唐代 杜頠
秋草马蹄轻,角弓持弦急。去为龙城候,正值胡兵袭。 军气横大荒,战酣日将入。长风金鼓动,白雾铁衣湿。 四起愁边声,南辕时伫立。断蓬孤自转,寒雁飞相及。 万里云沙涨,路平冰霰涩。夜闻汉使归,独向刀环泣。
qiū cǎo qīng   jiǎo gōng chí xián wèi lóng chéng hòu   zhèng zhí bīng
jūn héng huāng   zhàn hān jiāng cháng fēng jīn dòng   bái tiě shī 湿
chóu biān shēng   nán yuán shí zhù duàn péng zhuàn   hán yàn fēi xiāng
wàn yún shā zhǎng   píng bīng xiàn wén hàn shǐ 使 guī   xiàng dāo huán