相和歌辞。从军行

唐代 乔知之
南庭结白露,北风扫黄叶。此时鸿雁来,惊鸣催思妾。 曲房理针线,平砧捣文练。鸳绮裁易成,龙乡信难见。 窈窕九重闺,寂寞十年啼。纱窗白云宿,罗幌月光栖。 云月晓微微,愁思流黄机。玉霜冻珠履,金吹薄罗衣。 汉家已得地,君去将何事。宛转结蚕书,寂寞无雁使。 生平荷恩信,本为容华进。况复落红颜,蝉声催绿鬓。
nán tíng jié bái   běi fēng sǎo huáng shí hóng 鸿 yàn lái   jīng míng cuī qiè
fáng zhēn xiàn 线   píng zhēn dǎo wén liàn yuān cái chéng   lóng xiāng xìn nán jiàn
yǎo tiǎo jiǔ zhòng guī   shí nián shā chuāng bái yún 宿   luó huǎng yuè guāng
yún yuè xiǎo wēi wēi   chóu liú huáng shuāng dòng zhū   jīn chuī báo luó
hàn jiā de   jūn jiāng shì wǎn zhuǎn jié cán shū   yàn shǐ 使
shēng píng ēn xìn   běn wéi róng huá jìn kuàng luò hóng yán   chán shēng cuī 绿 bìn