相和歌辞·春江花月夜

唐代 温庭筠
玉树歌阑海云黑,花庭忽作青芜国。 秦淮有水水无情,还向金陵漾春色。 杨家二世安九重,不御华芝嫌六龙。 百幅锦帆风力满,连天展尽金芙蓉。 珠翠丁星复明灭,龙头劈浪哀笳发。 千里涵空澄水魂,万枝破鼻飘香雪。 漏转霞高沧海西,颇黎枕上闻天鸡。 鸾弦代雁曲如语,一醉昏昏天下迷。 四方倾动烟尘起,犹在浓香梦魂裹。 后主荒宫有晓莺,飞来只隔西江水。
shù lán hǎi yún hēi   huā tíng zuò qīng guó
qín huái yǒu shuǐ shuǐ qíng   hái xiàng jīn líng yàng chūn
yáng jiā èr shì ān jiǔ zhòng   huá zhī xián liù lóng
bǎi jǐn fān fēng mǎn   lián tiān zhǎn jǐn jīn róng
zhū cuì dīng xīng míng miè   lóng tóu làng āi jiā
qiān hán kōng chéng shuǐ hún   wàn zhī piāo xiāng xuě
lòu zhuǎn xiá gāo cāng hǎi 西   zhěn shàng wén tiān
luán xián dài yàn   zuì hūn hūn tiān xià
fāng qīng dòng yān chén   yóu zài nóng xiāng mèng hún guǒ
hòu zhǔ huāng gōng yǒu xiǎo yīng   fēi lái zhǐ 西 jiāng shuǐ