相和歌辞·长门怨

唐代 吴少微
月出映曾城,孤圜上太清。君王春爱歇,枕席凉风生。 怨咽不能寝,踟蹰步前楹。空阶白露色,百草塞虫鸣。 念昔金房里,犹嫌玉座轻。如何娇所误,长夜泣恩情。
yuè chū yìng zēng chéng   huán shàng tài qīng jūn wáng chūn ài xiē   zhěn liáng fēng shēng
yuàn yān néng qǐn   chí chú qián yíng kōng jiē bái   bǎi cǎo sāi chóng míng
niàn jīn fáng   yóu xián zuò qīng jiāo suǒ   cháng ēn qíng