相和歌辞。长门怨

唐代 皎然
春风日日闭长门,摇荡春心自梦魂。 若遣花开只笑妾,不如桃李正无言。
chūn fēng cháng mén   yáo dàng chūn xīn mèng hún
ruò qiǎn huā kāi zhǐ xiào qiè   táo zhèng yán