相和歌辞。采桑

唐代 李彦暐
采桑畏日高,不待春眠足。攀条有馀愁,那矜貌如玉。 千金岂不赠,五马空踯躅。何以变真性,幽篁雪中绿。
cǎi sāng wèi gāo   dài chūn mián pān tiáo yǒu chóu   jīn mào
qiān jīn zèng   kōng zhí zhú biàn zhēn xìng   yōu huáng xuě zhōng 绿