相和歌辞·采莲归

唐代 王勃
采莲归,绿水芙蓉衣,秋风起浪凫雁飞。 桂棹兰桡下长浦,罗裙玉腕摇轻橹。叶屿花潭极望平, 江讴越吹相思苦。相思苦,佳期不可驻。 塞外征夫犹未还,江南采莲今已暮。今已暮,摘莲花, 今渠那必尽倡家。官道城南把桑叶,何如江上采莲花。 莲花复莲花,花叶何重迭。叶翠本羞眉,花红强如颊。 佳人不兹期,怅望别离时。牵花怜共蒂,折藕爱连丝。 故情何处所,新物徒华滋。不惜南津交佩解, 还羞北海雁书迟。采莲歌有节,采莲夜未歇。 正逢浩荡江上风,又值徘徊江上月。莲浦夜相逢, 吴姬越女何丰茸。共问寒江千里外,征客关山更几重。
cǎi lián guī   绿 shuǐ róng   qiū fēng làng yàn fēi
guì zhào lán náo xià zhǎng   luó qún wàn yáo qīng 屿 huā tán wàng píng  
jiāng ōu yuè chuī xiāng xiāng   jiā zhù
sài wài zhēng yóu wèi hái   jiāng nán cǎi lián jīn jīn   zhāi lián huā  
jīn jǐn chàng jiā guān dào chéng nán sāng   jiāng shàng cǎi lián huā
lián huā lián huā   huā zhòng dié cuì běn xiū méi   huā hóng qiáng jiá
jiā rén   chàng wàng bié shí qiān huā lián gòng   zhé ǒu ài lián
qíng chǔ suǒ   xīn huá nán jīn jiāo pèi jiě  
hái xiū běi hǎi yàn shū chí cǎi lián yǒu jié   cǎi lián wèi xiē
zhèng féng hào dàng jiāng shàng fēng   yòu zhí pái huái jiāng shàng yuè lián xiāng féng  
yuè fēng róng gòng wèn hán jiāng qiān wài   zhēng guān shān gèng zhòng