相和歌辞。懊恼曲

唐代 温庭筠
藕丝作线难胜针,蕊粉染黄那得深。玉白兰芳不相顾, 倡楼一笑轻千金。莫言自古皆如此,健剑刜钟铅绕指。 三秋庭绿尽迎霜,惟有荷花守红死。西江小吏朱斑轮, 柳缕吐芽香玉春。两股金钗已相许,不令独作空城尘。 悠悠楚水流如马,恨紫愁红满平野。野土千年怨不平, 至今烧作鸯鸯瓦。
ǒu zuò xiàn 线 nán shèng zhēn   ruǐ fěn rǎn huáng de shēn bái lán fāng xiāng  
chàng lóu xiào qīng qiān jīn yán jiē   jiàn jiàn zhōng qiān rào zhǐ
sān qiū tíng 绿 jǐn yíng shuāng   wéi yǒu huā shǒu hóng 西 jiāng xiǎo zhū bān lún  
liǔ xiāng chūn liǎng jīn chāi xiāng   lìng zuò kōng chéng chén
yōu yōu chǔ shuǐ liú   hèn chóu hóng mǎn píng qiān nián yuàn píng  
zhì jīn shāo zuò yāng yāng