湘春夜月 题莲因室遗集

明代 钟维则
近新霜,月风帘捲销魂。况是旅馆无聊,心事不堪论。 知否天涯小住,笑浮踪无定,同是萍根。便商量慰籍,怎生遣得,昔梦前尘。 疏钟古寺,悲笳雉堞,凉月朱门。刻翠裁红,便琢就新词丽句,都是愁痕。 悲秋病酒,更那堪、客里深春。这节序、恼人间没个君苗,拌掷笔砚全焚。
jìn xīn shuāng   yuè fēng lián juǎn xiāo hún kuàng shì guǎn liáo   xīn shì kān lùn
zhī fǒu tiān xiǎo zhù   xiào zōng dìng   tóng shì píng gēn biàn 便 shāng liáng wèi   zěn shēng qiǎn   mèng qián chén
shū zhōng   bēi jiā zhì dié   liáng yuè zhū mén cuì cái hóng   biàn 便 zhuó jiù xīn   dōu shì chóu hén
bēi qiū bìng jiǔ   gèng kān shēn chūn zhè jié nǎo rén jiān méi jūn miáo   bàn zhì yàn quán fén