饷茶不容少待二绝 其一

宋代 李之仪
玉骨冰肌体自轻,非关茗饮觉神清。无端堕落红尘里,碾就云腴不许烹。
bīng qīng   fēi guān míng yǐn jué shén qīng duān duò luò hóng chén   niǎn jiù yún pēng