险竿行

唐代 柳曾
山险惊摧輈,水险能覆舟。奈何平地不肯立, 走上百尺高竿头。我不知尔是人耶复猱耶, 使我为尔长叹嗟。我闻孝子不许国,忠臣不爱家。 尔今轻命重黄金,忠孝两亏徒尔夸。始以险技悦君目, 终以贪心媚君禄。百尺高竿百度缘,一足参差一家哭。 险竿儿,听我语,更有险徒险于汝。重于权者失君恩, 落向天涯海边去。险竿儿,尔须知,险途欲往尔可思。 上得不下下不得,我谓此辈险于险竿儿。
shān xiǎn jīng cuī zhōu   shuǐ xiǎn néng zhōu nài píng kěn  
zǒu shàng bǎi chǐ gāo gān 竿 tóu zhī ěr shì rén náo  
shǐ 使 wéi ěr cháng tàn jiē wén xiào guó   zhōng chén ài jiā
ěr jīn qīng mìng zhòng huáng jīn   zhōng xiào liǎng kuī ěr kuā shǐ xiǎn yuè jūn  
zhōng tān xīn mèi jūn bǎi chǐ gāo gān 竿 bǎi yuán   cēn jiā
xiǎn gān 竿 ér   tīng   gèng yǒu xiǎn xiǎn zhòng quán zhě shī jūn ēn  
luò xiàng tiān hǎi biān xiǎn gān 竿 ér   ěr zhī   xiǎn wǎng ěr
shàng xià xià   wèi bèi xiǎn xiǎn gān 竿 ér