险竿歌

唐代 顾况
宛陵女儿擘飞手,长竿横空上下走。已能轻险若平地, 岂肯身为一家妇。宛陵将士天下雄,一下定却长稍弓。 翻身挂影恣腾蹋,反绾头髻盘旋风。盘旋风,撇飞鸟; 惊猿绕,树枝褭。头上打鼓不闻时,手蹉脚跌蜘蛛丝。 忽雷掣断流星尾,矐睒划破蚩尤旗。若不随仙作仙女, 即应嫁贼生贼儿。中丞方略通变化,外户不扃从女嫁。
wǎn líng ér bāi fēi shǒu   zhǎng gān 竿 héng kōng shàng xià zǒu néng qīng xiǎn ruò píng  
kěn shēn wéi jiā wǎn líng jiàng shì tiān xià xióng   xià dìng què zhǎng shāo gōng
fān shēn guà yǐng téng   fǎn wǎn tóu pán xuàn fēng pán xuàn fēng   piē fēi niǎo  
jīng yuán rào   shù zhī niǎo tóu shàng wén shí   shǒu cuō jiǎo diē zhī zhū
léi chè duàn liú xīng wěi   huò shǎn huá chī yóu ruò suí xiān zuò xiān  
yīng jià zéi shēng zéi ér zhōng chéng fāng lüè tōng biàn huà   wài jiōng cóng jià