清代 成鹫
屐齿过桥轻的的,石棱斗水碧潺潺。就林说籁谁倾耳,入谷闻声独破颜。 比竹自鸣凭自和,清商随去复随还。松风满地无人买,化作洪涛出万山。
chǐ 齿 guò qiáo qīng   shí léng dòu shuǐ chán chán jiù lín shuō lài shuí qīng ěr   wén shēng yán    
zhú míng píng   qīng shāng suí suí hái sōng fēng mǎn rén mǎi huà   zuò hóng tāo chū wàn shān