西安道中二首

宋代 吴芾
平林环翠如山立,野水涵空似镜开。 道上人家多美竹,欲行未去更徘徊。
píng lín huán cuì shān   shuǐ hán kōng shì jìng kāi
dào shàng rén jiā duō měi zhú   xíng wèi gèng pái huái