显道庭中有白鸡冠花烂熳作云容状赋庭中瑞气诗以寄余次韵 其一

宋代 欧阳澈
云涌中庭剪异葩,纷纷郁郁叠轻纱。观光虽屡经群目,荐瑞由来庆一家。 雨洗晶荧飘玉叶,烟滋淡伫簇琼花。多应绰约东邻女,来伴仙翁咀绛霞。
yún yǒng zhōng tíng jiǎn   fēn fēn dié qīng shā guān guāng suī jīng qún jiàn   ruì yóu lái qìng jiā    
jīng yíng piāo   yān dàn zhù qióng huā duō yìng chuò yuē dōng lín lái   bàn xiān wēng jiàng xiá