显道和前韵见赠因复之 其一

宋代 欧阳澈
咳唾珠玑世所优,执鞭愿我幸从游。琼枝不弃蒹葭倚,鲸海能容沟渎流。 月夜狂吟挥象管,花时烂醉泛兰舟。锦囊辱掷新诗格,高压唐朝李杜头。
tuò zhū shì suǒ yōu   zhí biān yuàn xìng cóng yóu qióng zhī jiān jiā jīng   hǎi néng róng gōu liú    
yuè kuáng yín huī xiàng guǎn   huā shí làn zuì fàn lán zhōu jǐn náng zhì xīn shī gāo   táng cháo tóu