先大夫讳日

明代 宋琬
坠叶岂更荣,流波无重回。哀哀古孝子,痛哭嗟瓶罍。 喟余少薄祜,赋无《凌云》才。侧闻过庭训,爱惜如琼瑰。 弱龄把铅椠,慈颜为之开。乾坤当百六,梁木忽然摧。 譬彼玄鸟雏,巢倾雕梁灾。譬彼松下草,霜落成枯荄。 自我歌鲜民,星纪凡屡该。况乃忝符节,陇山崔以巍。 松阡渺何处,莫剪蒿与莱。飘萧生素发,膝下无婴孩。 缅想夜台内,恻恻伤其怀。誓言守遗教,敢令官方乖。 庶以清白风,稍酬罔极哀。
zhuì gèng róng   liú chóng huí āi āi xiào   tòng jiē píng léi
kuì shǎo báo   líng yún cái wén guò tíng xùn   ài qióng guī
ruò líng qiān qiàn   yán wèi zhī kāi qián kūn dāng bǎi liù   liáng rán cuī
xuán niǎo chú   cháo qīng diāo liáng zāi sōng xià cǎo   shuāng luò chéng gāi
xiān mín   xīng fán gāi kuàng nǎi tiǎn jié   lǒng shān cuī wēi
sōng qiān miǎo chǔ   jiǎn hāo lái piāo xiāo shēng   xià yīng hái
miǎn xiǎng tái nèi   shāng huái 怀 shì yán shǒu jiào   gǎn lìng guān fāng guāi
shù qīng bái fēng   shāo chóu wǎng āi